Tài liệu tổng hợp

CÂU CHUYỆN HỌC TIẾNG ANH CỦA BẠN LÀ GÌ?

tryyourbest

No Comments

Xin chào các bạn, mình là Đào Lý đến từ English Ms Ly.

Hôm nay Đào Lý mình chia sẻ với các bạn về hành trình mình xoá mất gốc Tiếng Anh sau 4 năm chăm chỉ học tập và cuộc sống sau 3 năm chính thức dạy học Tiếng Anh.

MỘT CHÚT VỀ MÌNH

Mình sống tại một tỉnh nhỏ lẻ tại Đồng Nai, thời điểm chọn trường cao đẳng để học, xóm mình các chị đi trước đều học làm giáo viên mầm non vì nghành học ấy dễ kiếm việc và không mất học phí, thế nên mình cũng theo học, tốt nghiệp giáo viên mầm non ( mình bị giam bằng 1 năm vì quá dốt Tiếng Anh, phải thi TOIEC tới 3 lần để đậu 300 điểm để lấy bằng ra trường ), sau đó  mình đi làm được 3 năm.

Công việc thật sự rất chán và lương thì bọt bèo, mình quyết định kiếm gì đó khác làm đổi đời.

Vô tình mình gặp lại bạn cùng xóm với mình, bạn ấy lúc đó đang học TESOL để làm giáo viên Tiếng Anh, thời điểm đó là 2014, bạn mình đã đạt IELTS 7.0. Đi dạy tháng đầu tiên bạn ấy đã kiếm được lương 12 triệu +. Mình thật sự choáng và thần tượng lắm luôn, nên sau khi bạn mình nói: “Lý học IELTS đi.” Mình ok cái rụp và sáng đi làm, chiều tối học IELTS đến 12h đêm.

Nhưng các bạn cũng biết viễn cảnh ha, với một người mất gốc “am, is, are” còn không nhớ, đánh lụi TOIEC tới 3 lần mới đậu 300 điểm, thì học IELTS như là một gáo nước lạnh tạt vào mặt vậy. May mắn là bạn mình mở 1 khoá Pre-IELTS 4 người tại nhà, mình theo học thì biết tổng quan IELTS là gì, sau đó tự học theo cách luyện đề. Mình nhớ bạn mình còn cho thiếu học phí, vì mình thật sự không đủ tiền học vì lương ít ỏi, mà lại không muốn xin Bố Mẹ, vì Bố Mẹ mình cũng lớn tuổi không kiếm được bao nhiêu hàng tháng cả.

Đó là background của mình, mình mất gốc hoàn toàn, một số bạn bắt đầu học IELTS có một lợi thế về ngữ pháp vì đã chăm chỉ học tập ở những năm cấp 3, còn mình thì vẫn còn ngồi thêu tranh chữ thập trong những buổi học Tiếng Anh tại trường cao đẳng, nghĩ lại thật hối tiếc, vì khi có thời gian và cơ hội học không tốn phí, mình lại bỏ mất như vậy.

Cho nên việc học IELTS đối với mình ngay từ đầu thật sự đầy thử thách, vì ngữ pháp và từ vựng của mình cũng không có nữa. Gặp lại bạn mình ngày ấy nói mình học IELTS đi, mình vẫn hay chọc bạn ấy là sao ngày ấy không nói mình học TOIEC hay gì đi, lại khuyên mình học luôn IELTS. Nhưng kết quả mình đạt được thì thật sự chưa phải tốt nhất, vẫn luôn có hành trình mới và mục tiêu điểm mới phía trước chứ không phải dừng lại.

Hành trình chinh phục ngôn ngữ Tiếng Anh của mình có thể nói là chia thành 2 giai đoạn.

  • Giai đoạn 1: Vừa đi làm vừa tự học.

Sau 2 năm mình có thể nói là xoá mù chữ TIếng Anh và mình đạt IELTS overall 6.0. Có thể nói mình tự hào nhất kĩ năng Speaking, mình đạt 6.0 sau 2 năm tự học phát âm, tự ôn đề…phải nói là cực kì gian nan vì không có ai giúp mình sửa phát âm, vì thật sự mình không có chi phí cho việc học ngoài trung tâm hay tìm thầy cô giáo chỉnh phát âm 1-1.

  • Giai đoạn 2: Nâng band điểm.

Sau khi đạt Overall 6.0 mình đặt tiếp mục tiêu Overall 7.0, và sau đợt thi đầu mình đã rút ra được chút kinh nghiệm về điểm mạnh mình cần phát huy và điểm yếu mình cần khắc phục.

Vấn đề lớn của mình vẫn là ngữ pháp, vì dân tay mơ nhào vào học luôn IELTS nên mình không có thời gian nào tu luyện ngữ pháp cả, và việc học ngữ pháp nó trở nên cực kì ngán ngẩm, học được xíu là mình mất kiên nhẫn, chỉ muốn học nói và luyện nghe thôi. Mình cố gắng chiến thắng bản thân, học chút chút ngữ pháp mỗi ngày.

Vì muốn thực hành nói nhiều hơn nữa, mình tìm kiếm các kí túc xá có người nước ngoài ở, với hi vọng kết bạn học hỏi được nhiều thứ, mình vào được kí túc xá của một trường nho nhỏ, mình sẽ không nói tên, vì trường đó không còn dịch vụ đó nữa. Mình làm quen được 1 cô giáo Philipine, cô ở giường tầng dưới, mình ở tầng trên, hàng ngày lâu lâu lại tám chuyện với cô, dẫn cô đi ăn các món ăn đường phố, mặc dù mình không nói được nhiều thứ vì vốn từ vựng còn hạn hẹp, nhưng thật sự 3 tháng ở chung với cô mình thấy quí giá lắm, vẫn nhớ như in trên đường đi ăn ốc về cô chỉ mình chú ý phát âm từ “explain” vì mình phát âm thành âm ngắn, chứ không phải âm dài, rồi âm “pre” mình luôn phát âm thiếu chữ “p”. Dù không có nhiều tiền, nhưng chiều nào cũng rủ rê cô đi ăn món này món kia, như là tour guide cho cô vậy, vì cô không rành đường sài gòn. Tất nhiên là theo tinh thần Mỹ, không ai bao ai cả, nhưng đi ăn suốt ngày với mình cũng là một vấn đề lớn thời điểm đó, ban ngày ăn mì tôm, tối tối đi ăn với cô. ^^

Một số lí do ngoài ý muốn, mình chuyển ra kí túc xá đó để đến chỗ khác ở với bạn.

Vậy nếu bạn muốn thực hành nói TA nhiều hơn, hãy tìm đến các kí túc xá như thể này, người nước ngoài họ làm việc ở việt nam, chắc vì lí do “fit in”, họ cũng thích kết bạn việt nam để hiểu hơn về văn hoá việt nam nè!

Vì một thế lực nào đó, mình nghỉ làm giáo viên mầm non, và làm công việc part time để có nhiều thời gian học hơn. Mình làm tư vấn viên cho fanpage IELTS Nguyễn Huyền, cũng là người dẫn dắt mình vào con đường học IELTS đầy chông gai này, thật sự đối với mình bạn ấy như là quý nhân, giúp mình mở một cánh cửa mới đầy thú vị. Cuộc sống sài gòn thật không dễ dàng khi thu nhập chỉ nằm ở mức 3-4 triệu mỗi tháng, mình tìm đến một công việc full time, mình đã chuẩn bị phần phỏng vấn thật kĩ, tự lên mạng tra các câu hỏi phỏng vấn thường gặp, may mắn mình được nhận làm receptionist cho một công ty nước ngoài, chủ yếu nhận cuộc gọi từ khách hàng nước ngoài, sau đó nghe tên và số điện thoại của họ, nghe xem họ muốn gặp phòng ban nào trong công ty sau đó chuyển line điện thoại. Công việc stress kinh khủng với một người tay mơ như mình, dù cũng hơi tự tin với kĩ năng nghe và nói Tiếng Anh chút chút, thế nhưng đi làm hiện thực nó tát vào mặt cho các bạn nè! Khách hàng phải nói là bực tức khi có mỗi tên cũng nghe không ra, họ đánh vần tên 2 lần cũng không nhận ra được full name của họ. Sau vài ngày làm việc thì mình khá dần lên, nhưng mỗi lần chuông điện thoại reo lên là tim mình muốn nhảy ra ngoài. Trong 1 tháng đầu tiên mình ăn không nổi, sút luôn 2 kí. Nhưng dần dần mình quen với công việc, đã nghe ra các thông tin khi khách hàng Ấn Độ gọi tới, thật sự sợ khách hàng Ấn Độ, phát âm của họ khó nghe kinh khủng. Vì công việc này cũng khá tốt, đã có lúc mình suy nghĩ hay là dừng lại, không học làm giáo viên TA nữa, làm ngành nào liên quan đến biết TA cũng được mà, làm tour guide, làm công việc hiên tại… Thế nhưng sau 3 tháng làm ở công ty này, mình biết được công ty có một số thứ liên quan đến gian lận, nên mình thôi làm vì nếu tiếp tục làm thì lương tâm mình cảm thấy bức rứt.

Cuối cùng lại đứt gánh công việc, mình quyết định đã đến lúc tập trung hoàn toàn để thi lên Band 7.0, để tiếp kiệm chi phí, mình về quê ở hẳn 2 tháng ôn thi dù dưới quê xe cộ ồn ào. Bố mình nấu cơm cho mình ăn hàng ngày luôn, mình không phải lo lắng gì cả, thật sự rất biết ơn gia đình luôn ủng hộ mình trên con đường tìm kiếm sự nghiệp và thay đổi mới.

Cuối cùng thì mình cũng đạt mục tiêu, sau hơn 4 năm ròng rã tự học hành, tự trải nghiệm, đi làm đủ thứ công việc để bám trụ ở sài gòn, mình cũng bắt đầu tìm kiếm khoá học TESOL để được huấn luyện làm giáo viên Tiếng Anh và có bằng giảng dạy ngôn ngữ thứ hai.

Sau khi có bằng, mình tìm việc tại các trung tâm nhỏ dạy anh văn giao tiếp cho người bắt đầu. Đi phỏng vấn một số trung tâm, cuối cùng mình đi dạy anh văn giao tiếp ở trung tâm UES. Đối tượng học viên toàn là người đi làm và học tiếng anh vỡ lòng, nên mình cũng không bị áp lực lắm. Thêm vào đó, mình cũng có tố chất sư phạm, nên mình cũng không nhát đứng lớp lắm, thật là may mắn. Đi dạy được vài tháng thì mình quyết định kết hôn và về quê sống. Vì bố mẹ 2 bên đều ở dưới quê Đồng Nai nơi mình sinh ra, cũng như công việc của chồng mình thì không thể chuyển về sài gòn. Dưới quê mình cũng có vài trung tâm nho nhỏ, nên mình nghĩ chuyển công tác cũng không đến nỗi.

Cuối cùng khi về quê ở, thì mình tìm các trung tâm dạy online cho tiện, mình dạy tại trung tâm Espace Tiếng Anh online 1 thầy 1 trò. Dạy ở trung tâm này thời gian linh hoạt, học viên từ trẻ em đến người lớn, thậm chí người già 65 tuổi cũng có. Cũng có ít học sinh cấp 3 học IELTS hay TOEIC, mình thật sự rất may mắn vì dạy tại trung tâm này giúp mình có nhiều cơ hội dạy học cho nhiều lứa tuổi như vậy, tiếp xúc nhiều sách dạy Tiếng Anh khác nhau, nhiều sự khó khăn khi học Tiếng Anh của nhiều học viên.

May mắn hơn nữa là dạy được vài tháng thì dịch Covid bùng phát, vì dạy online nên mình còn bận rộn hơn nữa, một ngày dạy 7-8h là chuyện bình thường, lịch dạy luôn kín từ sáng tới tối. Mình có em bé và dịch Covid song song, nên mình cứ tiếp tục dạy học như vậy và học hỏi hàng ngày.

Vào tháng 6/2022 mình quyết định chuyển mình, bằng IELTS thì cũng hết hạn, nên mình ôn thi lại và đạt 7.5 overall, kĩ năng Listening mình đạt 8.5, thật tiếc vì không đạt 9 vì khi translate đáp án mình run quá nên bị sai spelling. Dù kết quả chưa như mong đợi, nhưng vừa làm việc, vừa chăm sóc con thì như vậy mình cũng thật sự rất hãnh diện về bản thân.

Hiện tại mình đang cộng tác với bạn của mình để cho ra khoá học phát âm cho các bạn bắt đầu học Tiếng Anh, vì nhiều khi mình suy nghĩ lại về hành trình học tập của mình, dù là tự học, thể nhưng ban đầu nếu mình có chút tài chính để tìm đến các khoá học hay các thầy cô, thiết nghĩ mình sẽ đi nhanh hơn rất nhiều.

Đó là câu chuyện học Tiếng Anh của mình, còn bạn thì sao? Hãy cùng chia sẻ để tạo thêm động lực cho nhau nhé!

CHÚC CÁC BẠN HỌC THẬT TỐT!!!

Rate this post

Mình viết chiếc Blog nho nhỏ này vì muốn chia sẻ kiến thức và kết nối cùng với mọi người có yêu thích học ngoại ngữ, hãy cùng nhau học tập và làm việc thật tốt nhé!

"Never Dream For Success But Work For It."

Viết một bình luận

Đã thêm item vào giỏ hàng.
0 item - 0